Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C
                 CHÚNG TA MUỐN GẶP CHÚA PHỤC SINH
       Lm Micae  Võ Thành Nhân

       Chúa đã chết và đã được an táng trong mồ. Họ đã lăn một tảng đá lớn lấp cửa mồ lại và ra về ( Mt 27, 60b ). Các tông đồ, chị Maria Mađalenna và những người tin vào Lời Chúa nói khi Chúa còn sống đang chờ đợi: " Các ngươi cứ phá Đền Thờ này đi, nội trong ba ngày, Ta sẽ dựng lại " ( Ga 2, 19 ) hoặc  " Như tiên tri Giona ở trong bụng cá ba ngày ba đêm thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm như vậy " ( Mt 12, 40 ), và ba lần Chúa đã tiên báo về cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa kia mà. Ôi những giờ đợi, những phút giây chờ  Chúa sống lại sao mà dài lê thê quá vậy. Có thật Chúa sẽ sống lại đúng như Lời Chúa đã nói hay không ? Nếu Chúa không sống lại thì các tông đồ, chị Maria Mađalenna và những người tin theo Chúa, cả chúng ta nữa không thể sống nổi trong cuộc đời bình thường này huống chi là trong đời sống đức tin.

       Sự đợi chờ Chúa sống lại và nỗi khát khao ước muốn gặp Chúa đã thôi thúc chị  Maria Mađalenna ra mộ Chúa từ sáng sớm. Phận liễu yếu  đào tơ  mà chị chẳng ngần ngại, sợ sệt để rồi ngay từ sáng sớm khi trời còn tối, canh khuya chưa tàn mắt chị đã mở, hừng đông chưa xuất hiện chị đã kêu xin. Chị kêu xin Chúa cho chị được gặp Chúa. Có lẽ chị đã thức trọn suốt đêm nay và những đêm trước đó để nhớ thương về Chúa, Người đã giúp chị từ bỏ con đường tội lỗi và trở thành một người lương thiện. Và rồi khi ra tới nơi, chị đã thấy tảng đá được lăn ra khỏi mồ. Chị bàng hoàng, chị chưa hiểu gì cả, chị không thể tin nổi những gì chị đã thấy trước mắt. Chị liền chạy về tìm Simon Phêrô và môn đệ khác được Chúa yêu mến. Chị như người lính từ mặt trận chạy về báo tin, một cái tin chẳng có gì là vui, chẳng có gì là lạc  quan mà còn buồn thêm nữa là khác. Chị nói với các ngài rằng: " Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đã để Thầy ở đâu ".Thánh Phêrô và người môn đệ Chúa yêu sau khi nghe chị nói như vậy, các ngài đã chạy ra mồ. Các  ngài cố gắng chạy càng nhanh càng tốt. Vì nếu để thời gian càng lâu, càng trôi đi, càng chậm trễ thì người ta sẽ càng có cơ hội mang xác Chúa  đi thật xa hơn, để rồi họ sẽ có thời gian mà tiêu hủy xác Chúa mau hơn và như vậy sẽ rất khó mà tìm lại được xác Chúa: “ Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô, và đến mồ trước. Ông cúi mình xuống thấy những khăn liệm để đó, nhưng ông không vào trong. Vậy Simon Phêrô theo sau cũng tới nơi, ông vào trong mồ và thấy những dây băng nhỏ để đó, và khăn liệm che đầu người trước đây, khăn này không để lẫn với dây băng, nhưng cuộn lại để riêng một chỗ “, còn Chúa thì không thấy đâu cả. Bây giờ người môn đệ kia mới vào dù ông đã tới mồ trước. Ông đã thấy và ông đã tin, vì chưng các ngài còn chưa hiểu rằng, theo Kinh Thánh, thì Chúa phải sống lại từ cõi chết “.

       Thánh Phêrô, và người tông đồ khác được Chúa yêu mến cũng như chị Maria Mađalenna.....khao khát được gặp Chúa Phục Sinh, cho nên dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù trời vẫn còn tối, dù canh khuya chưa tàn, vạn vật còn chưa tỉnh giấc ngủ, dù sợ người Do Thái sẽ bách hại mình giống như Chúa, các ngài cũng  đã vượt qua tất cả để chạy đến với Chúa, để gặp cho được Chúa Phục Sinh. Nguyên nhân của điều này là do tình yêu của các tông đồ và cũng như của chị Maria Mađalenna đối với Chúa quá mãnh liệt, quá trào dâng.

       Niềm tin vào Chúa Phục Sinh của chúng ta ngày hôm nay được đặt trên nền tảng là Kinh Thánh, huấn quyền của Giáo Hội, cộng với lòng khao khát, ước muốn cũng như lòng mến Chúa một cách nồng nàn thắm thiết thì chắc chắn chúng ta sẽ gặp được Chúa Phục Sinh chẳng những đời sau mà ngay cả đời này.

       Lạy Chúa Phục Sinh, chúng con cũng giống như các tông đồ và chị Mađalenna ngày xưa là chúng con rất khao khát muốn gặp được Chúa Phục Sinh của chúng con. Để cho sự khao khát này trở thành hiện thực, chúng con chẳng cần phải cất công đi tìm Chúa ở đâu cho xa, mà ngay tại bây giờ, chúng con cần phải đến tham dự thánh lễ, nhất là thánh lễ ngày Chúa nhật. Vì ngày Chúa nhật là ngày Chúa đã lập ra bởi cái chết và sự phục sinh của Chúa, để rồi mỗi khi tham dự thánh lễ, chúng con được nghe lời của Chúa Phục Sinh dạy dỗ, chúng con được thấy, được đụng chạm, được rước Chúa Phục Sinh vào lòng của chúng con. Mặt khác, chúng con cần phải cố gắng sống theo Lời Chúa dạy là đóng đinh tính xác thịt chúng con vào thập giá Chúa, chôn vùi con người cũ tội lỗi chúng con xuống đáy huyệt sâu,  có như vậy chúng con trở thành con người mới và sẽ gặp được Chúa là Đấng Phục Sinh mãi mãi sau này. Amen.